Một, hai, ba…

Thứ năm - 13/06/2019 09:21
“Tại sao có thể chứ?” Nga cứ nhẩm đi nhẩm lại câu hỏi như thế trong đầu mình. Nó cứ phải thắc mắc mãi vì không tin rằng chuyện ấy lại có thể xảy ra như thế.
Một, hai, ba…

“Tại sao có thể chứ?” Nga cứ nhẩm đi nhẩm lại câu hỏi như thế trong đầu mình. Nó cứ phải thắc mắc mãi vì không tin rằng chuyện ấy lại có thể xảy ra như thế.

Chuyện là ba mẹ của Nga vừa mất trắng sau lần đầu tư vào cổ phiếu gần đây. Nhà nó phải chật vật suốt cả mấy tuần lễ để giải quyết cả tấn chuyện tiếp theo đột ngột ập xuống nhà nó. Nào là phải chạy tới chạy lui mượn tiền cô dì chú bác, nào là cơm bắt đầu chẳng lành chẳng ngọt; hơn nữa, bắt đầu cay… cú rồi. Cũng may ba mẹ nó còn ngôi nhà nhỏ bên vùng ngoại ô. Vì thế, nó cảm nhận rằng chỉ phải chuyển sang ngôi nhà mới xa hơn trường của nó một chút. Chỉ khổ là ngày nào cũng phải đạp xe đến trường vì không còn được nhỏng nhẻo để ba chở đi học nữa. Lên lớp nghe cô giảng bài Nói với con:

Chân phải bước tới cha
Chân trái bước tới mẹ
Một bước chạm tiếng nói
Hai bước tới tiếng cười

Mà chẳng có chữ nào thấm được vào đầu nó. Vì giờ ở nhà, nó cứ như người vô hình. Ba đi qua, mẹ đi lại; ba lên thăm chú, mẹ đi thăm dì; dường như chẳng biết là nó đang ngơ ngác, đang lo âu. Chỉ có con Tiên, bạn thân của nó, mới thấy nó dạo này sao cứ lơ ngơ như vợ thằng Đậu. Biết là có chuyện rồi, nên Tiên lẳng lặng mua bịch kẹo dẻo để nó vừa nhai vừa trút bầu tâm sự. Nó tin Tiên, nó kể cho Tiên, chỉ kể cho mình Tiên.

Nhưng tuần sau, nó không biết tại sao bạn bè nó lại có thể biết chuyện gia đình của nó. Nó tin Tiên, nó tin… Vì thế nó không tin rằng chuyện đó có thể xảy ra,… “Tại sao có thể chứ?”

Câu hỏi như lưỡi dao khứa đi khứa lại vào niềm tin trong lòng nó…

Một bước chạm tiếng nói
Hai bước tới tiếng cười

2

Nó bước, cứ bước. Đến năm sau thì vào lớp 10: trường mới, bạn mới; có cả cô bạn từ miền đất mới vào đây: Hằng. Hằng là cô bạn thành đô dễ thương vừa cùng gia đình đi vào vùng đất nhỏ bé này lập nghiệp. Gia đình Hằng muốn thử vận may nên căng buồm nương theo làn gió kinh tế mới nơi đây. Nó và Hằng ngày đầu gặp nhau đã như một cặp, hai đứa có rất nhiều điểm chung. Có một điểm chung mà hai đứa không thể chối cãi là hai đứa ai cũng đều dễ thương như “Hằng Nga”!

Hằng Nga cứ dễ thương đến năm cuối của đời học sinh của mình thì bỗng đâu xuất hiện chú Cuội đến để ý Nga. Nó bối rối lắm chẳng biết phải làm thế nào cả. Cứ mỗi lần sắp đi chơi nhóm với nhau là cứ phải thổn thức cả tuần. Khi về lại mất cả tuần để ngẩn ngơ ngơ ngẩn. Nó đang làm sao thế này? Nó mong có ai đó ngồi bên nó chỉ để nghe nó kể về những cảm xúc hiện giờ của nó. Ba mẹ vẫn giải chưa xong bài toán kinh tế muôn đời. Nó đột nhiên nghĩ: “Nga tất phải chia sẻ với Hằng rồi…” Nhưng vết sẹo ngày nào bỗng nhói lên, nên nó quyết định để những ngẩn ngơ ấy cứ theo gió trôi đi.

3

Rồi bỗng một chiều bâng quơ, gió nhẹ hiêu hiêu. Ba nó vừa về đến cổng gọi vào: “Nga! Ra đây, đi với ba một chút.” Ba chở nó đến khu hồ nhỏ ngay trung tâm thành phố nhỏ. Đã lâu rồi không cùng ba tung tăng trên công viên này nữa. Gió nhẹ thổi qua bờ hồ phà vào mặt nó mát diệu, khiến nó như quay về với tuổi thơ ngày nào. Đã lâu rồi hai bố con không kể chuyện trường lớp – công sở cho nhau nghe nữa. Ba mua cho nó cây kem sô-cô-la để vừa đi vừa nhấm nháp. Mọi thứ đã thay đổi, nhưng không bao giờ nó thay đổi được sở thích ăn kem sô-cô-la của mình. Nó chỉ mong ba cứ hay mua cho nó hoài.

Hai bố con đi một vòng bờ hồ mới sực nhớ là… mỏi chân rồi nên ngồi lại nghỉ một tí. Ba bỗng nhè nhẹ thốt lên: “Ba xin lỗi con. Ba mẹ cứ mãi miết với vòng xoay lời lãi…” Lời của ba thoáng qua như những làn gió nhẹ thổi vào lòng nó. Thoáng qua nhưng mát rượi. Thế nên hai bố con ngồi khá lâu đón gió. Cũng chẳng nhớ có nói gì không nữa, vì gió cuốn đi mất rồi, chỉ còn lại trong lòng sự êm dịu, thư thư.

Gió nhẹ khiến lòng người trở nên phơi phới. Nó chợt nhớ đến chuyện tình Nga – Cuội, bỗng khe khẽ thốt lên: “Ba lúc này con yêu có được không ba.” Ba chẳng nói gì, chỉ cười. Nắm tay con gái mình đi về. Nhưng nó nghe đâu trong gió như có tiếng nói: “Con bắt đầu lớn rồi đấy.”

Một bước chạm tiếng nói
Hai bước tới tiếng cười

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Ý CẦU NGUYỆN
THÁNG  MỘT
 
Ý chung:Xin cho những Kito hữu cũng như các tôn giáo thiểu số khác tại các quốc gia Châu Á có thể sống đức tin của mình với sự tự do trọn vẹn.

Ý truyền giáo: Xin cho mọi tín hữ, mọi gia đình trong giáo phận Qui Nhơn luôn ý thức mình đang "ở trong trạng thái truyền giáo" để biết đem bình an và mùa xuân của Chúa đến cho nhau và cho mọi người chưa biết Chúa.