Thứ Ba Tuần XVIII Thường Niên B

Thứ hai - 06/08/2018 18:09
Tin Mừng Mt 14: 22-36:Từ câu chuyện Tin Mừng, chúng ta nhìn ra thực tế đời người. Ta nhận ra, nhiều lúc muốn đi xa, muốn vượt lên, muốn bỏ lại phía sau những nhỏ nhen, những tầm thường, đòi ta phải "vượt biển", nghĩa là phải vững để đứng trên những cheo leo, những thách thức trong đời.
Thứ Ba Tuần XVIII Thường Niên B
Tin Mừng Đức Giêsu Kitô theo thánh Mátthêu (Mt 14: 22-36)

Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Đến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió. Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: "Ma kìa" và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ". Phêrô thưa lại rằng: "Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho tôi đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy". Chúa phán: "Hãy đến". Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: "Lạy Thầy, xin cứu tôi". Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: "Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?". Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: "Thật, Thầy là Con Thiên Chúa".

Suy niệm

Cuộc sống có muôn vàn lý do khiến ta sợ hãi như: thất nghiệp, nghèo túng, bệnh tật, rủi ro, chết chóc, v.v.

Có những nỗi sợ giúp ta sống tốt hơn, chẳng hạn: sợ hỏa ngục nên không dám phạm tội. Nhưng trong nhiều trường hợp, nỗi sợ làm tê liệt mọi khả năng, khiến người sợ hãi không thực hiện được những việc mà nếu bình tĩnh, họ đã có thể hoàn thành tốt.

Các tông đồ dù đã bỏ mọi sự để theo làm môn đệ Chúa Giêsu, vẫn không tránh khỏi sự hoảng sợ khi gặp hiểm nguy. Đêm tối cùng với gió ngược và sóng lớn càng khiến các tông đồ tăng thêm nỗi sợ. 

Giữa lúc phải vật lộn cùng biển cả, cùng bóng đêm trong nỗi sợ hãi, thì bỗng dưng lại thấy một bóng người đi trên mặt nước y như đi trên đất liền. Điều khủng khiếp hơn nữa, đó là bóng người ấy càng lúc càng tiến gần. Chỉ có thể là bóng ma mà thôi (?). Tất cả cùng hoảng hốt như nhau, cùng la lên: "Ma đấy!". 

Trong lời trấn an "cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!", dường như Chúa Giêsu có phần cảm thông cho nỗi sợ của các môn đệ mình. Riêng tông đồ Phêrô, không biết do quá tin vào Thầy, hay do nghe tiếng Thầy thì đã lấy lại bình tĩnh và yên tâm, hay chỉ vì nông nổi, bồng bột, lại vội cầu xin: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài”?Nghĩ sao thì làm vậy. Sau khi được Chúa khuyến khích “cứ đến!”, thánh Phêrô đã rời thuyền, đặt chân trên mặt nước và bước đi. 

Ngoài Chúa, không ai có thể đi trên mặt nước bằng đôi chân trần, vậy mà thánh Phêrô đã thực hiện được điều đó. Nhưng chỉ trong chốc lát, nỗi nghi nan đã xâm chiếm tâm hồn ông. Sự nghi nan đã bắt đầu nhấn chìm ông. Quá sợ hãi, ông la lên: "Thưa Ngài, xin cứu con với!". Một lần nữa, Chúa ra ta  không chỉ để cứu khỏi biển dữ, mà còn kéo ông ra khỏi nghi nan, trao cho ông lòng tin. 

Từ câu chuyện Tin Mừng, chúng ta nhìn ra thực tế đời người. Ta nhận ra, nhiều lúc muốn đi xa, muốn vượt lên, muốn bỏ lại phía sau những nhỏ nhen, những tầm thường, đòi ta phải "vượt biển", nghĩa là phải vững để đứng trên những cheo leo, những thách thức trong đời. 

Có lúc đại dương phẳng lặng như mặt nước hồ thu, nhưng nhiều khi thét gào tựa mãnh thú. Cuộc đời mỗi người giống như chiếc thuyền mỏng manh đang vượt biển trần gian để tiến về quê hương vĩnh cửu, nên không tránh khỏi những cơn giông bão là muôn vàn khó khăn và bất trắc. 

Đối diện sóng gió cuộc đời, có người nửa tin nửa ngờ; có người chối bỏ Thiên Chúa; có người xin Chúa giải quyết cho mình hết đau khổ; có người can đảm đối đầu với đau khổ để thêm tin tưởng và phó thác trong tay Chúa; có người dùng chính đau khổ như phương thế cần thiết để tháp nhập vào thánh giá Chúa mà mang ơn cứu độ đời đời cho mình, cho muôn người, v.v. 

Chúng ta hãy chọn thái độ của người sống đức tin, để dù thương đau hay hạnh phúc, chúng ta vẫn vững vàng nhìn về phía Chúa và tin tưởng Chúa luôn để mắt nhìn xem, che chở những ai cậy trông nơi Ngài. 

Hãy luôn nhớ lời Đấng Cứu Chuộc đã từng hứa: "Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế"(Mt 28,20b), để không nao núng trước gió bão cuộc đời; không lạc xa vòng tay của Chúa; không rời bỏ đức tin, nhưng luôn thưa lên "xin vâng" như Đức Maria xin vâng suốt cuộc đời của Mẹ. 

Hãy luôn luôn nhớ lời của thánh Phaolô mà tin tưởng: "Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo? Như có lời chép: Chính vì Ngài mà mỗi ngày chúng con bị giết, bị coi như bầy cừu để sát sinh. Nhưng trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta" (Rm 8,35-37). 

Lạy Chúa, "Con ngước mắt hướng nhìn lên Chúa, Đấng đang ngự trên trời. Quả thực như mắt của gia nhân hướng nhìn tay ông chủ, như mắt của nữ tỳ hướng nhìn tay bà chủ, mắt chúng con cũng hướng nhìn lên Chúa là Thiên Chúa chúng con, tới khi Ngài xót thương chút phận" (Tv 122, 1-2). Amen.


 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Ý CẦU NGUYỆN
THÁNG MƯỜI MỘT
 
Ý chung:Xin cho ngôn ngữ của trái tim và của đối thoại luôn trỗi vượt hơn mọi ngôn ngữ vũ khí.

Ý truyền giáo: Xin cho mọi người trong giáo phận Qui Nhơn biết quan tâm cầu nguyện và chân thành chia sẻ cho nhau trong tình tương thân tương ái.